Chủ Nhật, 3 tháng 2, 2013

Đầu năm, nhìn sang hàng xóm...


Việt Nam tụt hậu 50 năm so với Thái Lan về công bố khoa học


Dân số đông, nhiều tiến sĩ, nhưng số ấn phẩm khoa học Việt Nam công cố trên thế giới còn rất thấp so với các nước khu vực. Việt Nam phải hơn nửa thế kỷ nữa để đuổi kịp năng suất hiện tại của Thái Lan.


Tiến sĩ Bùi Du Dương. Ảnh do nhân vật cung cấp.
Tiến sĩ Bùi Du Dương, học giả ở trường Đại học quốc gia Singapore phân tích về thực trạng khoa học Việt Nam so với các nước khu vực và bài học từ các nước Đông Á với sự phát triển vượt bậc về công bố quốc tế trong những năm qua.
Cùng với xu thế hội nhập, số lượng và chất lượng ấn phẩm khoa học quốc tế trở thành thước đo quan trọng, chỉ số khách quan phản ánh sự phát triển khoa học công nghệ cũng như hiệu suất khoa học của mỗi quốc gia. Với bản thân nhà khoa học, các công bố quốc tế không chỉ mang lại lợi ích cho cá nhân như cung cấp các chứng từ ghi nhận thành quả nghiên cứu, tạo dựng cơ hội hợp tác chuyên môn, thúc đẩy hội nhập quốc tế mà còn là nghĩa vụ cần chia sẻ, đóng góp vào tri thức nhân loại, nâng cao sự hiện diện của khoa học nước nhà. Công bố khoa học quốc tế thường được hiểu là các bài báo được công bố trên các tạp chí khoa học, sách và các phát minh sáng chế được quốc tế công nhận.

Khoa học Việt Nam đang ở đâu?

Có nhiều phân tích trong nước và quốc tế cho thấy số lượng ấn phẩm khoa học Việt Nam còn rất khiêm tốn, khiến cho những ai quan tâm đến cảm thấy lo lắng. Thực trạng thấp kém không chỉ so với các nước tiên tiến trên thế giới có nền tảng khoa học phát triển lâu năm mà ngay cả khi so với các nước trong khu vực Đông Nam Á.
Theo thống kê Viện thông tin khoa học (ISI), trong 15 năm qua (1996-2011) Việt Nam mới có 13.172 ấn phẩm khoa học công bố trên các tập san quốc tế có bình duyệt, bằng khoảng một phần năm của Thái Lan (69.637), một phần sáu của Malaysia (75.530), và một phần mười của Singapore (126.881). Trong khi đó, dân số Việt Nam gấp 17 lần Singapore, ba lần Malaysia và gần gấp rưỡi Thái lan.
Việt Nam hiện nay có khoảng 9.000 giáo sư và phó giáo sư, 24.000 tiến sĩ và hơn 100.000 thạc sĩ mà số ấn phẩm khoa học của cả nước trong vòng 15 năm qua chưa bằng 1/5 số công bố của trường ĐH Tokyo (69,806 ấn phẩm) và một nửa của trường ĐH quốc gia Singapore (28,070 ấn phẩm).
Đồ thị dưới đây của giáo sư Nguyễn Văn Tuấn, Đại học New South Wales, Australia mô tả số lượng và năng suất công bố khoa học của Việt Nam so với các nước trong vùng cho thấy với tốc độ hiện tại, chúng ta cần đến hơn nửa thế kỷ nữa để đuổi kịp năng suất hiện tại của Thái Lan, Malaysia chứ chưa nói gì đến Singapore hay các nước tiên tiến khác trên thế giới.
Sự hiện diện của khoa họcViệt Nam trên trường quốc tế còn khiêm tốn.
Không chỉ khiêm tốn về số lượng, chỉ số ảnh hưởng của các công trình nghiên cứu khoa học của Việt Nam cũng thấp nhất so với những nước trong khu vực vừa được đề cập. Thứ hạng khiêm tốn này cũng nhất quán với số bằng sáng chế được đăng ký ở Mỹ và chỉ số sáng tạo do Tổ chức sở hữu trí tuệ thế giới WIPO xếp hạng.
Thật ra, nước ta có nhiều công trình nghiên cứu xứng đáng chia sẻ với cộng đồng khoa học thế giới, nhưng rất tiếc, cho đến nay các công trình đó vẫn loanh quanh trong các báo cáo nghiệm thu, đóng gói không chia sẻ, hoặc công bố trên những tạp chí trong nước chưa được quốc tế công nhận và hệ quả là làm thiệt thòi cho khoa học nước nhà.
Nhiều phân tích nêu ra những nguyên nhân chủ yếu cho tình trạng trên như phân phối ngân sách cho nghiên cứu chưa thỏa đáng, rào cản về ngôn ngữ tiếng Anh, nhận thức chưa đầy đủ về tầm quan trọng của công bố quốc tế, thiếu kinh nghiệm và chưa có thói quen (văn hóa) công bố, thiếu chính sách đãi ngộ, khuyến khích nhà khoa học công bố quốc tế, rất ít những tập san khoa học trong nước bằng tiếng Anh, chưa xác lập những chuẩn mực đánh giá hiệu quả khoa học phù hợp với tiêu chuẩn quốc tế ở đó công bố quốc tế được sử dụng làm thước đo khách quan. Tuy nhiên, đến nay gần như vẫn chưa có giải pháp nào đáng kể để cải thiện tình hình.

Bài học từ các nước Đông Á

Bản đồ thế giới về ấn phẩm khoa học quốc tế đang thay đổi nhanh chóng trong vài thập kỷ gần đây, với sự hiện diện của các “cường quốc mới” càng ngày càng gia tăng, đặc biệt là các nước và vùng lãnh thổ trong khu vực Đông Á như Trung Quốc, Hàn Quốc, Đài Loan. Số liệu thống kê mới nhất của SCImago tiến hành xếp hạng cho 147 nước và vùng lãnh thổ có công bố khoa học cho thấy Trung Quốc đã vươn lên hàng thứ hai trên thế giới về số ấn phẩm khoa học trên các tập san quốc tế chỉ sau Mỹ, vượt qua rất nhiều nước có lịch sử khoa học phát triển lâu năm như Đức, Nhật, Anh, Pháp, Canada.
Theo phân tích từ số liệu ISI, trong vòng 15 năm gần đây số lượng ấn phẩm khoa học mà các nhà khoa học Trung Quốc công bố hàng năm tăng gần 14 lần, từ 27.549 (hạng 9/147) năm 1996 đến 373.756 bài (hạng 2/147) năm 2011. Viện Hàn lâm Hoàng gia Anh (Royal Society) dự báo trong vòng hai năm tới số công bố khoa học của Trung Quốc có thể vượt qua Mỹ.
Các nước và vùng lãnh thổ ở Đông Á khác như Hàn Quốc, Đài Loan cũng có bước tiến rất ấn tượng. Nếu năm 1996 chỉ có Nhật Bản và Trung Quốc lọt vào top 15 của thế giới về số ấn phẩm khoa học thì năm 2011 đã có cả Hàn Quốc và Đài Loan lọt vào danh sách này.
Bằng cách nào mà họ có những bước tiến ngoạn mục như thế?
Đầu tư thỏa đáng: Các nước và lãnh thổ trên đều coi giáo dục, khoa học công nghệ là bộ phận không thể thiếu trong chiến lược phát triển kinh tế, hiện đại hóa quốc gia họ. Ví dụ, từ những năm 90, Trung Quốc đầu tư khoản tiền khổng lồ (so với GDP của Trung Quốc vào thời điểm đó) hàng chục tỷ USD cho giáo dục, đặc biệt là giáo dục đại học, và nghiên cứu khoa họcvới các chương trình trọng điểm quốc gia như dự án 211 (1995), dự án 985 (1998), dự án 111 (2005).
Ngoài Trung Quốc, các quốc gia khác cũng nỗ lực đầu tư khoản khổng lồ không kém nhằm cải thiện số lượng và chất lượng công bố khoa học quốc tế mà điển hình là chương trình trọng điểm quốc gia “Brain Korea 21 (BK21)”, Hàn Quốc hay chương trình “Xây dựng trường đại học và trung tâm nghiên cứu đẳng cấp quốc tế” của Đài Loan.
Quốc tế hóa nhân sự khoa học: Các nước hiểu rõ con người là nhân tố quyết định cho thành công. Một mặt họ đầu tư tài chính để lôi cuốn được những giáo sư quốc tế đến công tác hoặc hợp tác với khoa học trong nước, một mặt họ có chủ trương thu hút những trí thức trong nước đã được đào tạo từ các nước phương Tây về nước nghiên cứu và giảng dạy.
Hàn Quốc xây dựng các cơ sở hợp tác chiến lược với các đại học nước ngoài (đặc biệt là Mỹ) và thuê các nhà khoa học, quản lý hàng đầu thế giới đến làm việc. Năm 2008, Hàn Quốc đưa ra “chương trình các đại học đẳng cấp thế giới” nhằm "nhập khẩu" các giáo sư nước ngoài đến giảng dạy và nghiên cứu, giúp sức “để chuyển đổi các trường đại học Hàn Quốc thành những viện nghiên cứu đẳng cấp thế giới”. Tính đến năm 2009, Hàn Quốc đã thu hút được hàng trăm Giáo sư nước ngoài hàng đầu đến làm việc ở Hàn Quốc trong đó có 9 nhà khoa học đã từng đạt giải Nobel. Đồng thời, Hàn Quốc khuyến khích gửi các nhà khoa học và sinh viên trong nước sang học tập ở nước phương Tây. Theo báo cáo năm 2008 của Viện giáo dục Fulbright (Hoa kỳ), trung bình cứ 7 sinh viên quốc tế ở Mỹ thì lại có 1 sinh viên Hàn Quốc.
Không chỉ đầu tư thu hút giảng viên và nhà nghiên cứu, các nước cũng nỗ lực thu hút sinh viên nước ngoài, đặc biệt là sinh viên sau đại học thông qua nhiều chương trình trao đổi sinh viên, liên kết đào tạo, chương trình hợp tác nghiên cứu, cung cấp học bổng.
Quốc tế hóa tiêu chuẩn đánh giá khoa học: Ở các nước Đông Á, chức danh khoa bảng như giáo sư, phó giáo sư, giảng viên đều được đề bạt và đánh giá dựa vào số lượng công trình khoa học quốc tế công nhận thay vì các tiêu chí khác như thâm niên công tác, nền tảng gia đình hay mối quan hệ cá nhân. Hơn nữa, các cơ quan quản lý và nhà tài trợ đều hướng đến việc sử dụng công bố khoa học quốc tế là một tiêu chuẩn quan trọng để đánh giá xem xét việc cấp tài trợ hay nghiệm thu các đề tài nghiên cứu.
Các nước chú trọng nâng cao chất lượng đào tạo sau đại học, đặc biệt là năng lực sáng tạo và đổi mới của nghiên cứu sinh tiến sĩ. Nghiên cứu sinh tiến sĩ thường được yêu cầu có bài đăng trên tạp chí quốc tế trước khi có thể bảo vệ luận án. Các học viên cao học cũng khuyến khích công bố trên các tạp chí và các hội nghị khoa học quốc tế trước khi bảo vệ luận văn.
Hàng năm, các nước tiến hành tiến hành xếp hạng các trường ĐH theo tiêu chuẩn quốc tế như THE, ARWU ở đó số lượng công bố khoa học quốc tế là một trong những tiêu chí quan trọng của bảng xếp hạng.
Quốc tế hoá tập san khoa học: Các nước chú trọng xây dựng ngày càng nhiều các tập san khoa học trong nước bằng tiếng Anh với hệ thống bình duyệt theo tiêu chuẩn quốc tế mà vào hệ thống ISI công nhận. Các bài báo khi đăng ở các tạp chí được ISI công nhận sẽ được tính trong hệ thống khi xếp hạng quốc tế. Ở đây, ta chưa nói đến vấn đề chất lượng mà chỉ bàn đến vấn đề thay đổi ngôn ngữ xuất bản và quy trình bình duyệt của các tập san sao cho phù hợp với chuẩn của các tập san quốc tế.
Cải thiện cơ cấu tổ chức: Không chỉ đầu tư mạnh về tài chính, với các nước có cơ cấu tổ chức khoa học chưa phù hợp với xu hướng thế giới như Trung Quốc đã tiến hành những cải tổ quan trọng. Họ thực hiện tái cấu trúc các trường đại học, xây dựng trường đại học tổng hợp, thiên hướng nghiên cứu thay vì các mô hình trường đại học chuyên ngành chủ yếu giảng dạy của Xô Viết cũ. Nhà nước Trung ương cũng chủ trương xây dựng các phòng nghiên cứu trọng điểm quốc gia và đặt tại các trường đại học theo mô hình các trường đại học nghiên cứu ở Hoa Kỳ thay vì duy trì các viện nghiên cứu độc lập nằm ngoài trường đại học mà Trung Quốc áp dụng trong những năm 50.
Các nước khuyến khích tăng dần tỷ lệ của học viên sau đại học so với sinh viên đại học ở các cơ sở đào tạo, từ đó cho phép xây dựng những nhóm nghiên cứu chuyên ngành với thành viên đông đảo là các sinh viên thạc sĩ và tiến sĩ làm việc ở các phòng nghiên cứu.
Chính sách khen thưởng thỏa đáng: Các nước đều có chính sách đãi ngộ, thưởng cũng như hình thức khuyến khích tài chính cho các nhà khoa học có công trình công bố trên các tập san quốc tế uy tín cao. Ví dụ, các viện nghiên cứu và đại học ở Trung Quốc có chính sách thưởng tiền đáng kể (lên tới 32.000 USD ở Trường Đại học Y Quảng Đông cho công bố đăng trên Nature hay Science) cho các nhà khoa học nếu họ công bố công trình trên các tập san quốc tế uy tín có chỉ số ảnh hưởng cao.
Có chung rào cản về ngôn ngữ Tiếng Anh, gần gũi về đặc điểm văn hóa, cũng như sự tương đồng về điều kiện kinh tế, giáo dục lúc xuất phát điểm, các quốc gia Đông Á đã thành công, thì không có lý do gì chúng ta không áp dụng những biện pháp trên để nâng cao sự hiện diện của khoa học Việt Nam trên trường quốc tế.
Dương Bùi

Thứ Bảy, 2 tháng 2, 2013

Sự tích Táo quân - Version 2.1

Chuyện Táo quân  - Version 2.1
 灶君  Zào jūn
Bịa sĩ: Vitayson
(Chuyện bịa 100%, chất lượng đảm bảo)




Hữu - Trung - Tả



Chuyện kể rằng (Ai kể không nhớ nữa!):

Ngày xửa ngày xưa có ba người bạn rất thân, một gái, hai trai, nhà ở gần nhau, cùng lớn lên, cùng học với nhau từ mẫu giáo vỡ lòng tiểu học trung học và rồi cùng tốt nghiệp một khóa.
Cô gái tên là Trung vốn con nhà Hà Nội gốc,đã xinh đẹp mà lại thùy mị nết na (Hà Nội xưa mới có của hiếm ấy chứ bây giờ tìm trong Google cũng chẳng ra kết quả đâu!). Hai chàng trai một tên là Tả, một tên Hữu gốc gác tận miền quê choa xứ lạ, hai ông Bố theo quân Nhà Vua bình định giặc Chiêm trở về được phân hai ngôi nhà khá lớn trong khu phố cổ ngay cạnh nhà Trung – là nhà tịch thu của bọn khách trú hồi trước bị tống khứ về nước.
Bố Tả vốn người tinh nhanh tháo vát, ăn nói giỏi giang nên rất được lòng cấp trên, hòa bình về chuyển ngành sang làm kinh tế dân sự, trên có Vua yêu, bạn đồng hàng vì nể dưới một bề nem nép nên chẳng mấy chốc đã trở thành đại phú gia thật là tài lộc song toàn. Bố Hữu là người có tài có chí, dù đi chinh chiến miệt  xa liên miên cả chục năm trời  nhưng vẫn say mê luyện rèn ngày võ đêm văn nên dù là lính tráng xuất thân nhưng bụng chứa sử sách, văn chương kinh lược mấy bồ, mấy ông Nghè ông Cống xuất thân chưa dễ gì bén gót.
Ba trẻ sống gần nhau, tuy gia cảnh hoàn toàn khác nhau nhưng chơi đùa với nhau rất thân thiết chẳng khác nào ruột thịt. Đến tuổi trưởng thành, bố mẹ Trung nghĩ chuyện gia thất cho con gái, đem lời ướm hỏi thì Trung chỉ đỏ mặt không trả lời được, đêm về suy nghĩ  tủm tỉm cười thầm nhớ lại những chuyện tình cảm tay ba mà cũng không tìm ra đáp án cho mình. Thấm thoắt cả ba đều đã trưởng thành. Tốt nghiệp xong Trung ở nhà phụ giúp mẹ buôn bán và mở một lớp dạy học cho trẻ em nghèo ngoài bãi. Tả đương nhiên là  nối nghiệp nhà, làm Tổng giám đốc rồi chủ tịch một đại công ty vốn nhà nước, sự nghiệp ngày một thăng tiến, tiền của cứ vào như nước. Hữu thì có chí tự lập, tự mình tập hợp bạn bè lập một doanh nghiệp nhỏ, dựa vào trí lự của mình mà khởi nghiệp kinh doanh, tuy không phất nhanh nhưng cũng vững vàng dần dần tiến lên. Tuy không có điều kiện gần gũi nhau như hồi thơ ấu nhưng cả ba vẫn thường xuyên gặp gỡ nhau, đi picnic, du lịch tham quan, thăm viếng vui chơi với bạn bè, đi đâu cũng có 3 người gắn bó. Vốn là đại thiếu gia doanh nghiệp nên Tả nổi bật nghề ngón ăn chơi giao thiệp, đi đâu cũng nhiều người ngưỡng mộ trong số đó không thiếu gì kiều nữ hoa khôi nhưng chàng hầu như không nhìn ngó đến ai, trong mắt trong tâm chỉ có mình cô bạn thanh mai trúc mã. Trung khi đi cạnh Tả thấy những ánh mắt khâm phục pha lẫn ganh tỵ thì thường cũng thấy lâng lâng. Hữu vốn biết mình vụng về trong giao tiếp, xã giao hạn hẹp nên khi 3 người cùng đi đâu thì tự náu mình chỉ ở phía sau mà chăm sóc cho hai bạn. Việc gì đến rồi cũng đến, một ngày đẹp trời Tả ngỏ ý với Trung, tiếp đó gia đình bố Tả lúc đó là một đại thần đến đặt vấn đề và gia đình Trung tất nhiên đồng ý cái rụp! Phần Trung còn chút phân vân khó nghĩ mới đem chuyện nói thẳng với Hữu xem ý bạn thế nào. Hữu chua xót trong lòng nhưng nghĩ đi nghĩ lại thấy Trung lấy Tả thì quả thật hai người hạnh phúc vẹn toàn chứ kẻ vụng về như mình chưa chắc gì đem lại được niềm vui cho Trung, vì vậy nên cũng ra sức vun vào cho hai bạn. Đám cưới xong cả 3 vẫn giữ tình cảm thân thiết như xưa, thỉnh thoảng vợ chồng Tả - Trung vẫn mời Hữu đến nhà vui vầy ăn uống chuyện trò như ngày xưa.
Nhưng nào ai học đến chữ ngờ…mấy năm sau bố Tả vướng vào chuyện lớn Triều đình bị phế truất làm thứ dân, về quê âm thầm sống nốt những ngày tàn. Chuyện kinh doanh của Tả mất cột chống lưng cũng ngày một lụn bại, Tả buồn việc nhà, việc công ty nên ngày càng lún sâu vào chuyện cờ bạc ăn chơi bỏ bê công việc; đã thế còn nghe chúng bạn rủ rê địa ốc chứng khoán…nên tài sản trong nhà  dần dần đội nón ra đi. Trung nói nhỏ nói to mà Tả bỏ ngoài tai, lại còn đôi khi giở thói vũ phu nặng lời nặng tay vời người vợ tào khang. Trung vô cùng đau khổ, chẳng biết nói cùng ai  nên có khi tìm đến Hữu mà trút niềm tâm sự. Phần Hữu  khi đó sự nghiệp kinh doanh đã phát triển bề thế vững vàng, biết chuyện cũng rất thật lòng muốn giúp bạn nên đôi lần tìm gặp Tả trao đổi. Nào ngờ, Tả không chấp nhận lòng tốt của bạn mà dứt khoát cắt áo tuyệt tình, lại còn tỏ ý nghi ngờ quan hệ của Hữu với vợ mình có điều chi mờ ám chăng! Để tránh hiểu lầm, từ đó Hữu cũng không gặp gỡ vói cả Tả và Trung nữa mà chỉ âm thầm lo giúp đỡ bạn bảo vệ sự nghiệp, tài sản. Tả bán cổ phiếu nào thì Hữu thu gom cổ phiếu đó, nhà cửa, đất đai của Tả bán đều dần dần sang tay Hữu nhưng vợ chồng Hữu vẫn không hay biết. Đến một ngày nọ, Tả hoàn toàn toàn phá sản, nợ nần đầm đìa bị chủ nợ thuê xã hội đen truy sát nên một thân một mình bỏ trốn mất tích, để lại vợ cô đơn ở lại không chốn nương thân, không đồng tiền bát gạo, lại bị bọn bạn buôn cũ, bạn cờ bạc  của chồng khinh khi sàm sỡ hoàn cảnh thật là bi đát nên cũng phải bỏ xứ vào miền Nam náu mình sống qua ngày. Một hôm, lòng không túi rỗng, đi qua cửa hàng  4 tầng nguy nga của vợ chồng mình ngày xưa trên đại lộ Nguyễn Huệ, đứng ở cổng tần ngần mà trong lòng ứa lệ. Bỗng có một bà đứng tuổi bước ra hỏi han, cho biết là cửa hàng này hiện thuộc công ty của một ông chủ lớn ngoài Bắc mua và giữ nguyên mọi cách kinh doanh như cũ, chỉ đặt lại tên cửa hàng là “ Đại hiệu Trung – Tả - Hữu”, nhưng ông chủ bận bịu, thỉnh thoảng mới vào nên chỉ kinh doanh cầm chừng. Nay đang cần mướn một người quản lý trông nom hỏi Trung có bằng lòng vào làm không?  Như chết đuối vớ được cọc, Trung nhận lời và từ đó vào làm “ô sin” trong chính nhà mình. Tiếng là ô sin nhưng thực ra chẳng khác nào bà chủ vì mọi chuyện trong nhà đều do một tay mình tự ý sắp đặt, sai bảo kẻ ăn người làm, đề xuất phương án kinh doanh lại như xưa, mọi việc đâu ra đấy, sinh ý rất phát đạt. Trung thầm cảm ơn Trời Phật và cố sức làm lụng phát triển cửa hàng và đồng thời hết sức chu đáo tiền nong sổ sách, hàng tháng chỉ nhận phần lương mình đã được thỏa thuận còn thì không tơ hào mảy may của người ân chưa biết mặt.
Ba bốn năm sau, đại hiệu phát đạt, Trung cũng dần nguôi ngoai trong công việc nhưng thỉnh thoảng vẫn nhớ đến kỷ niệm xưa êm đềm ở góc phố cổ Hà Thành. Bỗng một hôm thư ký của ông chủ tịch công ty mẹ ngoài Bắc báo tin là giáp Tết âm lịch năm nay đúng ngày 23 tháng Chạp,  ổng  vào Sài gòn xem xét công việc sẽ ở lại lâu, ý ông chủ muốn bà quản lý tổ chức một buổi lửa trai BBQ - ăn cá nướng - ngoài vườn, ông chủ sẽ vào dự với bà và có mời một người bạn cũ của ổng. Trung mừng rỡ vì đã bao năm mới được gặp  để cám ơn người mình chịu ơn từ nhiều năm nay mà chưa hề biết mặt, chuẩn bị bữa tiệc rất chu đáo và lần đầu tiên sau gần mười năm mới trang điểm lại tí chút để đón tiếp ân nhân. Đêm tháng chạp se lạnh, ánh lửa ấm áp bập bùng giữa vườn cây rộng rãi và vắng lặng, Trung ngồi một mình trầm ngâm suy tư chờ khách. Bỗng cánh cổng sắt mở rộng, trên xe bước xuống một bóng người quen thuộc…”Anh Hữu!” – “Em Trung!”, hai người lao đến ôm chầm lấy nhau như những ngày thơ ấu và Trung khóc như mưa như gió, khóc như muốn cho nước mắt chảy vơi hết những nỗi niềm từ bao nhiêu năm tháng. Một chốc, bỗng Trung e thẹn, khẽ đẩy Hữu ra, cúi gầm mặt xuống…Hữu nhẹ nhàng nâng cằm Trung lên, nhìn thẳng vào mắt Trung và nói: “ Cực lòng lắm anh mới phải dùng cách này để giúp đỡ em…” và Hữu kể lại mọi chuyện thu xếp của mình khi mua lại toàn bộ tài sản của bạn để bảo toàn..” Hôm nay anh chính thức gặp để báo với em là anh trao trả toàn bộ vào tay em để em bảo vệ và phát triển…” Trung vẫn chảy nước mắt thầm, cúi đầu gục vào vai Hữu, nghe chuyện đến đấy thì không kìm được nữa, khóc òa lên và ôm chặt lấy Hữu…Vừa lúc đó có tiếng mở cổng sắt và tiếng nói vọng vào: “Bẩm ông chủ, người mà ông chủ cho gọi đã đến.” – “Cứ mời vào, để ông ấy đi một mình ra đám lửa trại ngoài vườn, chúng tôi đang chờ” – Quay sang Trung , Hữu lai khẽ cười : “ Em xem anh còn đem lại gì cho em nữa đây: Đã 3, 4 năm nay anh dò tìm tông tích của Tả, khi tìm được thì ngấm ngầm giúp đỡ cậu ấy làm ăn nhưng không để cậu ấy biết vì sợ tự ái. Mấy năm qua cậu ấy đã sửa đổi nhiều rồi,  hôm nay anh mời  lại đây nhưng không cho biết trước, để chúng mình lại cùng nhau họp mặt như thuở nào và rồi anh xin được trao trả lại cho em …và cho Tả những gì của hai vợ chồng”. Nghe xong, Trung lại khóc như mưa như gió ôm chặt lấy Hữu..Vừa lúc đó có tiếng chân xào xạc trên cỏ, Hữu ngửng đầu lên, cười lớn: “Nào lại đây, xem ai đây này!” – “Trời ơi anh Tả!” – Trung hét thất thanh. Tả, người mới đến chính là Tả, sững người lại: “Hai người! Sao lại là hai người! Thế này thì tôi không còn mặt mũi nào mà sống nổi nữa rồi” . Nói xong , như điên như dại, Tả lao mình vào đống lửa trại. Hữu vội vàng đẩy Trung ra lao vào ôm lấy Tả kéo ra nhưng Tả ghì chặt, không chịu ra. Ngọn lửa phừng phừng táp quần áo hai người rồi bùng cháy toàn thân nhưng hai người vẫn ôm chặt lấy nhau. “Trời ơi, hai anh chờ em!” Hét lên một tiếng khủng khiếp, Trung lao vào đống lửa và ôm ghì lấy hai người thân yêu nhất trong đời của mình…Đống lửa trại trong đêm đông được ngọn gió phừng phừng bốc cao và đến sáng ngày mai chỉ còn đống  than âm ỉ, tro cốt tiêu hết nhưng lạ thay vẫn còn 3 đoạn xương cánh tay khóa chặt lấy nhau, bên rìa đống than còn mấy con cá  chép cháy dở…

Chuyện cũng kể rằng – Ngọc hoàng Thượng đế ở trên cao (không biết có thiệt không?) khi nghe chuyện thì rất cảm động bèn kêu Vitayson chép lại cho người đời xem, ghi lại một tình cảm bạn bè chung thủy sáng trong mà đời sau – nhất là đến thời kỳ kinh tế thị trường - có đuôi xã hội chủ nghĩa này – tuyệt đối không bao giờ có được. Và Ngọc Hoàng cũng rất hâm mộ tình tình hào sảng trung thực nên phong cho 3 người làm Hội đồng quản trị Bếp, phụ trách chức năng thanh tra mật trong từng hộ, hàng ngày theo dõi công việc, ghi chép cẩn thận để cuối năm, đúng ngày 23 tháng chạp thì lên báo cáo với Thiên đình!

* Chú thích:
1. Chuyện Táo quân mặc áo không quần là do sự hiểu biết lạc hậu về thời trang của người thời đó: nguyên là vì dự tiệc tối lửa trại ở ngoài vườn nên cả 3 đều mặc legging bó sát và đi bốt cho ấm mà đỡ vướng, bên ngoài  vẫn khoác pardessus để chống sương sa! Người xưa đếch biết mô đen nên cứ nghĩ sai, giá như cho sống lại thời nay mà ngắm các cô các bà mùa đông này lượn phố  thì biết thế nào là không mặc quần!
2. Vì tiệc BBQ cá chép, ngoài đống than còn mấy con cá chép chưa kịp được nướng nên dân gian cho rằng gia đình nhà Táo cưỡi cá chép lên Thiên Đình: chuyện ngộ nhận. Vì vậy sau khi đọc xong câu chuyện này, nhiều gia đình chuyển từ chuyện cúng cá chép vàng sống bé tí rồi đem thả thành việc cúng các chép nướng rất to, càng to càng có LỘC!
3. Chịu khó để ý mà xem, trong 3 ông đầu rau ngày xưa, hoặc 3 cái mấu ở bếp điện hiện đại thì mấu giữa - Trung - bao giờ cũng hơi thấp hơn và có vẻ mềm mại, mấu bên trái - Tả - thì có vẻ nuột nà nhưng hơi bấp bênh chỉ có mấu bên phải - Hữu - là chắc chắn, đáng tin cậy: các bà nội trợ nhớ khi đặt nồi niêu phải đặt lên mấu phải trước rồi mới đặt xuống thì đảm bảo không bị nghiêng đổ!

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Đầu năm, cùng vui một tí nào!


Nhân dịp đầu năm mới, mời các bạn đi dự khán cuộc thi...

HOA HẬU MẬP

 
 

Phần thi áo tắm

 
Hoa hậu mới đăng quang
 

Trang điểm trước giờ thi



Tạo dáng...làm duyên...


 
Top 8
 
 
 
 
 

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

Tết đến, Cảnh giác với PHARMING


Cảnh báo về bảo mật thông tin

Thông báo quan trọng dành cho khách hàng sử dụng

Dịch vụ Internet Banking

Gần đây, khách hàng đã thường nhận được  thư điện tử giả mạo chỉ dẫn khách hàng tới một trang web ngân hàng giả.
Thư điện tử đó yêu cầu khách hàng của ANZ xác nhận các chi tiết tài khoản của họ. Khi nhấp chuột vào đường dẫn trong thư điện tử đó, một trang web đăng nhập ANZ Internet Banking giả xuất hiện và thông tin tài khoản có thể bị đánh cắp nếu bạn nhập các chi tiết vào đó.
Trong bất kỳ tình huống nào, bạn cũng không nên nhấp chuột vào đường dẫn đó, không trả lời thư điện tử đó hoặc cung cấp bất kỳ thông tin nào được yêu cầu.
Bạn hãy luôn luôn đăng nhập vào dịch vụ ANZ Internet Banking bằng cách gõ www.anz.com/vietnam vào thanh địa chỉ, thay vì đi theo đường dẫn tới trang web của ANZ. Không được làm theo bất kỳ hướng dẫn nào khác từ bất kỳ thư điện tử nào gửi đến cho bạn.
Những khách hàng nào đã nhận được thư điện tử đó và nghi ngại có thể liên hệ với Trung tâm Hỗ trợ Internet Banking ngân hàng ANZ theo 1800 1559 (Miễn phí với cuộc gọi trong nước), +84 4 38258190 Số máy lẻ 2163.
Đọc tài liệu Bảo vệ thông tin bảo mật qua mạng Internet.

Ví dụ về thư điện tử giả mạo:

Ví dụ về thư điện tử giả mạo

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2013

Ứng dụng LÝ THUYẾT THÔNG TIN


ỨNG DỤNG LÝ THUYẾT THÔNG TIN
VÀO THỰC TIỄN Ở MỘT QUÁN THỊT CHÓ
 


Bài giảng: Trong một thông điệp nếu có những ký tự nào mà khi ta loại bỏ chúng đi, nội dung ý nghĩa của thông điệp không thay đổi thì đấy gọi là những  ký tự dư - redundancy - Các ký tự dư sẽ làm giảm tốc độ truyền tin vì vậy cần tìm mọi cách loại bỏ chúng trong các thông điệp.

Ứng dụng: Hôm nay ngày cuối tháng An, Bình và Công vừa lên lớp môn Lý thuyết Thông tin cả buổi sáng căng thẳng quá! Nào Entropy nào Xác suất nào Lôgarit v..v..hoa cả mắt. Tan lớp, cả ba quyết định ra quán Thịt chó bác Ba Cầy ở cuối thị xã làm một bữa "lấy vật chất nâng cao tinh thần".
Đang chờ chủ quán chặt thịt, thái lòng, bỗng An ngước lên đọc trên biển hiệu của quán có dòng chữ gồm 8 từ: HÔM NAY Ở ĐÂY CÓ BÁN THỊT CHÓ. An chợt gọi bác chủ quán: - Bác Ba, nếu trên biển của Bác mà không có chữ "hôm nay" thì chắc khách cứ tưởng là ngày mai hay hôm qua nhà bác mới bán thịt chó đấy nhỉ? Dư thừa, dư thừa, Redundance, redundance...
Bác Ba ngước lên lẩm bẩm: - Có lý, có lý. Và Bác xăng xái cầm giẻ lau sạch hai chữ dư thừa đó. Biển hiệu chỉ còn : Ở ĐÂY CÓ BÁN THỊT CHÓ (giảm 25% số từ)
Bình cũng góp ý: - Bác mà không ghi hai chữ "ở đây" thì liệu khách có nhầm là hàng bên cạnh bán thịt chó không vậy?
Bác Ba: - Cũng có lý, có lý - xóa nốt chỉ còn: CÓ BÁN THỊT CHÓ (Giảm thêm 25%)
Công lúc đó mới lên tiếng: - Có ai "không bán" mà cũng phải treo biển không nhỉ?
Bác Ba: - Lại có lý, có lý...- xóa nốt chỉ còn: THỊT CHÓ
Cả ba lúc đó mới hỏi dồn: - Treo biển "thịt chó", vậy nhà ta có bán lòng chó không? - Có! - Có dồi chó không? - Có! - Có lẩu chó không? - Có!..
Bực mình Bác Ba xóa nốt chữ thịt, biển hiệu chỉ còn: CHÓ
Một ông khách đang gật gù trong góc quán lúc đó mới lè nhè: - Xóa nốt chữ CHÓ đi cũng được, trên quầy bác treo lủng lẳng thế này còn sợ ai nhầm lẫn là quán DÊ, quán LỢN, quán BÒ nữa mà vẽ vời biển với báo! 
An, Bình, Công giật mình reo lên: - Phải rồi! Đã có thông điệp dạng "hiện vật" (vừa là dạng hình ảnh - picture media, vừa là dạng "mùi vị" - flavour & taste media) thế này thì cần gì phải dùng thông điệp dạng văn bản (text media) nữa!

Từ đó quán nhà bác Ba Cầy không treo biển hiệu gì nữa mà khách vẫn đông nườm nượp.

LÝ THUYẾT THÔNG TIN giá trị thật!

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2013

René Descartes


RENÉ DESCARTES
1.    Aperçu biographique.
Descartes est né en 1596 à La Haye (Touraine, France).  Il appartient, de naissance à une famille de la haute bourgeoisie, donc d'un milieu aisé.  Après des études dans les meilleurs collèges de France il travaille un peu, fait un peu l'armée et la guerre, et finit par s'assurer très tôt une complète indépendance matérielle.  Il n'a pas trente ans (1623) et plus jamais il n'aura à travailler pour gagner sa vie.
Quelques temps il voyage, pour rencontrer des gens, particulièrement des hommes de science.  Ses propres réflexions l'amènent à rédiger quelques ouvrages. En mathématiques et en physique particulièrement.  Ila découvert et formulé certaines lois relatives à la réfraction de la lumière.  En mathématiques on utilise toujours abondamment certains des concepts formulés par Descartes, dont notamment le plan cartésien, la géométrie analytique, etc.
Plus tard il publiera son premier ouvrage à caractère philosophique : Le discours de la méthode(1637).  Cela soulèvera quelques problèmes, plusieurs objections dans les milieux universitaires où il est déjà connu, de par ses publications à caractère mathématique.
En 1641 il publie les Méditations sur la métaphysique.  Une fois encore cela entraîne des polémiques nombreuses.  Puis en 1649 il publie le Traité des passions de l'âme.
Il se rend la même année à Stockholm, à l'invitation de la reine Christine de Suède. Trois mois plus tard il y mourra d'une pneumonie, à l'âge de 54 ans.
Nos cousins Français ont conservé son squelette, ou, à tout le moins, son crâne.  Croyez-le ou non ce crâne est exposé en France dans un musée !

Tạm dịch: René Descartes sinh năm 1596 ở La Haye ( Touraine, Pháp), xuất thân từ một gia đình tư sản giàu có. Sau khi theo học những nhà trường tốt nhất nước Pháp, Ông có làm việc tí chút, vào quân đội và tham gia chiến tranh tí chút, và cuối cùng sớm hoàn toàn tạo được sự đảm bảo về đời sông vật chất một cách độc lập. Từ lúc chưa đầy 30 tuổi (1623) Ông không còn bao giờ phải làm việc để kiếm sống nữa.

Một thời gian Ông đi du lịch nhằm tìm gặp nhiều người, chủ yếu là các nhà khoa học. Từ những suy nghĩ bản thân, Ông soạn một số tác phẩm đặc biệt là về Toán học và Vật lý học. Ông đã phát hiện và phát biểu một vài định luật liên quan đến sự khúc xạ ánh sáng. Trong Toán học, người ta sử dụng rộng rãi nhiều khái niệm do Descartes phát minh ra, nhất là khái niệm về TỌA ĐỘ ĐỀ CÁC trong mặt phẳng và HÌNH HỌC GIẢI TÍCH.

Sau đó Ông đã công bố tác phẩm đầu tay của mình trong lĩnh vực Triết học: LUẬN VỀ PHƯƠNG PHÁP (1637). Điều này làm dậy lên nhiều vấn đề, nhiều sự phản đối trong các môi trường đại học mà Ông đã nổi tiếng trong lĩnh vực Toán học.
Năm 1641 Ông tiếp tục công bố tác phẩm : NHỮNG SUY TƯ VỀ SIÊU HÌNH HỌC, một lần nữa lại làm dậy lên sự phản đối. Tiếp đó đến năm 1649 Ông lại cho xuất bản tác phẩm: DIỄN GIẢI VỀ NHỮNG ĐAM MÊ CỦA TÂM HỒN.

Theo lời mời của nữ hoàng Thụy Điển Christine, Ông sang thăm Stockholm. Ba tháng sau Ông qua đời tại đấy vì chứng bệnh viêm màng phổi ở tuổi 54.

Người Pháp hiện còn bảo quản bộ xương của Ông , hay ít nhất là hộp sọ trứ danh của Ông hiện đang được lưu giữ tại một Viện bảo tàng.

Chủ Nhật, 6 tháng 1, 2013

CHUYỆN THỈNH KINH THỜI @

Thứ bảy, ngày 13 tháng chín năm 2008

Lảm nhảm Triết lỹ cuộc sống


Nov 13, 2008 1:10 AMPublicPageviews 1 0
LẢM NHẢM TRIẾT LÝ VỀ CUỘC SỐNG
 
Điều quý giá nhất trên thế gian này mà Thượng đế ban tặng cho mỗi con người chính là sự sống!
Trái đất đã sông hàng chục triệu năm và vẫn còn tiếp tục sống
Vũ trụ, Thiên hà còn hơn nữa, đã ra đời từ mấy trăm mấy nghìn triệu năm ...và cũng còn đang tiếp tục sống
So với cuộc sống của vũ trụ, của Trái đất thì cuộc đời quý giá của con người thật là ngắn ngủi : Vì vậy hãy sống sao cho ra sống, sao cho khi ngóai nhìn lại từng giai đoạn của cuộc đời chúng ta hông bao giờ phải hối tiếc về những gì đã qua và luôn luôn sẵn sàng bước vào chặng đường sắp đến.
Sông là phải có ước vọng, có đam mê , có niềm vui và phải luôn luôn hết mình hết mình để đạt đến ước vọng đó, để duy trì đam mê đó và để tận hưởng niềm vui đó.
Nhưng làm gì có nềm vui, đam mê, ước vọng nếu đường đời không có BẠN ?
Trang Blog này là ngôi nhà nhỏ bé nhưng đầm ấm của tôi trên mạng, luôn luôn mở cửa đón chào tất cả các bạn. Với Victor Tayson chỉ có hai loại người trên thế gian này : những người đã, đang là bạn và những người sẽ là bạn của tôi
Các bạn của tôi, hãy cùng nhau say mê ước vọng, đắm mình vào một công việc tạo đam mê để đạt đến niềm vui viên mãn trọn cả cuộc đời mà Thượng đế đã ban tặng cho ta ! Một phút giây chán chường, nhàn hạ, không còn biết mình phải làm gì là một phút giây lãng phí !

Life would be dull if all our days are holidays !
The silly Philosophy of Life

THE SILLY PHILOSOPHY OF LIFE

 
The most precious present that God has given to everybody in this world is his LIFE !
The Earth has been living for more than millions of years and it is still alive
And even more, The Univers, the Galaxy were created hundred or thousand millions years before and now also still alive
Comparing with the life of Univers, of the Galaxy or of the Earth, the precious human life is quite meaningless: So let's enjoy with respect our life, so that at anytime if we reminisce about one's past time we'll never repend of the past and will always ready to conquer the next future.
To live is to hope, to indulge, to have aspiration and always to try to reach his goal, to enjoy his achievement.
But how to hope, to indulge and to enjoy if you have no FRIEND during the long way of your life ?
This small Blog is my home, my small but very sweet home on the Net, it will widely open all its doors to warmly welcome all my friends. For me, Victor Tayson, in this world there are only two kinds of people: ones who are already and still are friends of mine and others who will be friends of mine in the next future.
Yeah my dear friends, let's hope and try to find the way how to reach our goal, let's do our best to be able to enjoy our precious life that God has given us ! Any minutes we keep an ambittered heart, we feel that there still are nothing to do are waste times!

Đời chán chường biết bao nếu ngày nào ta cũng phải nghỉ ngơi !



 

Thứ Hai, 31 tháng 12, 2012