Thứ Hai, 21 tháng 12, 2009

MERRY X'MAS


Dec 21, 2009 2:11 AMPublicPageviews 1 0
 


Mùa đông lạnh lẽo chúa sinh ra đời...
Chúa sinh ra đời nằm trong hang đá nơi máng lừa
Trong hang Bethleem ánh sáng chiếu dọi tưng bừng
Nghe trong không trung tiếng hát Thiên thần vang lừng
Người hỡi...đến xem
Trong hang Bethleem nơi Chúa giáng sinh vì ta...
Người hỡi đến xem
Trong hang Bethleem nơi Chúa giáng sinh ra đời ...


Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009

MẶT TRÁI CỦA THƯƠNG MẠI ĐIỆN TỬ


Sinh viên lập trang web 'ảo' lừa bán hàng điện tử
Để có tiền đi du lịch và đãi bạn bè ăn nhậu, Thạch Sĩ Châu lập một trang web quảng cáo bán hàng điện tử giá rẻ hơn thị trường để "câu" khách chuyển tiền cho mình rồi chiếm đoạt.
Hôm nay, TAND TP HCM đã tuyên phạt Thạch Sĩ Châu (23 tuổi, ngụ Bến Tre) mức án 1 năm 6 tháng về tội "lừa đảo chiếm đoạt tài sản".

Châu tại tòa sáng nay. Ảnh: Vũ Mai.

Theo cáo trạng, gia cảnh khó khăn, phải vất vả lắm cha mẹ Thạch Sĩ Châu mới lo được cho con trai theo học tại trường Cao đẳng Xây Dựng số 2 (quận Thủ Đức) với mức chu cấp mỗi tháng 1 triệu đồng.
Đầu năm 2007, thường xuyên lên mạng Internet, Châu thấy có nhiều trang web rao bán hàng hóa và số lượng khách hàng đặt mua rất nhiều. Nghĩ có thể "kiếm ăn" được từ hình thức này, Châu nảy sinh ý định lập một trang web "ảo" quảng cáo bán nhiều máy chụp ảnh đời mới, giá rẻ. Sau đó, Châu dùng giấy tờ giả lập nhiều tài khỏan tại các ngân hàng.
Tưởng thật, có rất nhiều khách hàng đã liên hệ mua máy ảnh và chuyển tiền vào tài khoản của Châu nhưng không ai nhận được hàng như đã thỏa thuận. Đến lúc này, khách hàng liên hệ lại với "ông chủ" nhưng Châu không nghe máy.
Trong 2 năm trang web của Châu "hoạt động", đã có hơn 100 người "sập bẫy" lừa với số tiền gần 150 triệu đồng.
Tại tòa hôm nay, Châu khai nhận toàn bộ hành vi phạm tội và cho biết đã dùng toàn bộ số tiền chiếm đoạt của khách hàng vào việc đi du lịch và đãi bạn bè ăn nhậu. Để gia đình không nghi ngờ, bị cáo vẫn nhận tiền chu cấp của bố mẹ hàng tháng và tiêu xài hết.
Ngoài ra, "cựu" sinh viên này cũng tỏ ra rất hối hận khi biết cha mẹ đã vay mượn khắp mọi nơi để có đủ tiền bồi thường thiệt hại cho các nạn nhân hòng làm tình tiết giảm tội cho con.
Vũ Mai
Lời bình:
* Tội phạm quá ngớ ngẩn và kém hiểu biết về TM ĐT
* Những người bị hại thiếu tri thức tối thiểu về phòng chống hiểm họa trong TM ĐT

Chủ Nhật, 8 tháng 3, 2009

Chuyện vui ngày 8/3


NHẤT = 10

 
 
Ngày 8/3 tại một cửa hàng bán thiếp, khách mua hàng là một chàng thanh niên rất phong độ, hỏi người bán hàng:
- Chị có tấm thiếp 8/3 nào thật ý nghĩa không?
- Nhiều lắm, anh chọn đi.
- Có thiếp nào ghi dòng chữ: Tặng người phụ nữ DUY NHẤT của anh không?
- Có chứ, kia kìa...
-Hay quá, chị lấy cho tôi ...10 tấm nhé!
- ...???

Thứ Bảy, 31 tháng 1, 2009

CHUYỆN CỦA BILL GATES


Jan 31, 2009 9:09 PMPublicPageviews 1 0
MƯỜI CÂU NÓI BẤT HỦ CỦA BILL GATES

Trước khi về hưu vào tháng 7/2008, Bill Gates đã đưa ra 10 lời khuyên dành cho các bạn thanh niên trên con đường lập nghiệp. Biết đâu nhờ học hỏi những lời khuyên bổ ích này, một ngày nào đó bạn sẽ trở thành một Bill Gates thứ hai?
1. “Cuộc sống vốn không công bằng - Hãy tập quen dần với điều đó.”
Thế giới không bao giờ công bằng. Bạn biết điều này chứ? Bạn không bao giờ có thể thay đổi cả thế giới. Sự bất công luôn tồn tại trong xã hội hiện tại, vì thế hãy cố gắng thích nghi.
2. “Không ai quan tâm đến lòng tự trọng của bạn đâu. Mọi người chỉ trông đợi bạn đạt được điều gì đó trước khi bạn cảm thấy hài lòng về bản thân.”
Lòng tự trọng thái quá có thể sẽ gây khó khăn cho công việc của bạn. Đừng quá đề cao lòng tự trọng của mình vì điều người ta quan tâm là bạn đạt được gì, chứ không phải là lòng tự trọng.
3. “Bạn sẽ không thể kiếm được 40.000 USD/năm ngay sau khi tốt nghiệp trung học. Bạn cũng không là một ông sếp lớn có điện thoại gắn trên ô tô cho đến khi bạn kiếm được hai thứ đó.”
Thường thường, bạn không thể giàu có nếu chỉ vừa mới tốt nghiệp trung học. Tuy nhiên, để trở thành một nhà quản lý cấp cao, bạn cần có cả hai: bằng tốt nghiệp trung học và tiền bạc.
4. “Nếu bạn nghĩ rằng giáo viên của mình thật hắc ám thì hãy đợi đến khi bạn làm việc dưới trướng một ông chủ. Rồi bạn sẽ thấy với ông ta thì không có khái niệm nhiệm kỳ nắm quyền.”
Đừng than vãn rằng sếp của bạn khó tính quá. Khi ngồi trên ghế nhà trường, lúc gặp khó khăn trong học tập thì có giáo viên giúp đỡ bạn. Tuy nhiên, nếu lúc đó bạn lại cảm thấy mọi khó khăn bạn gặp phải đều do những yêu cầu quá nghiêm khắc từ phía giáo viên, thì bạn đừng nên đi làm. Đơn giản là vì nếu không có những yêu cầu nghiêm khắc từ phía công ty, thì chắc chắn bạn sẽ không làm gì và nhanh chóng thất nghiệp. Và lúc này cũng sẽ không có ai giúp đỡ bạn cả.


5. “Nếu như bạn làm rối tung mọi chuyện lên thì đó không phải lỗi của bố mẹ bạn, thế nên đừng có mà ta thán về lỗi lầm của bạn, hãy rút kinh nghiệm từ chúng.”
Đừng quy thất bại của bạn cho định mệnh. Tất cả những gì bạn cần hiện giờ là giữ bình tĩnh và bắt đầu lại từ đầu.
6. “Trước khi bạn ra đời, bố mẹ của bạn đã chẳng "đáng chán" như bây giờ. Bố mẹ đã trả những hoá đơn của bạn, giặt giũ quần áo bạn sạch sẽ và lắng nghe bạn kể xem bạn sành điệu như thế nào. Vì vậy trước khi cằn nhằn bố mẹ điều gì thì hãy dọn dẹp buồng ngủ của bạn cho ngăn nắp đi đã.”
Bạn nên thể hiện lòng biết ơn của mình với bố mẹ vì đã dành phần lớn cuộc đời nuôi bạn khôn lớn. Sự “cổ lổ sĩ” của bố mẹ bạn ngày nay là cái giá họ phải trả cho sự lớn khôn của bạn.
7. “Ở trường học có thể không có người thắng kẻ thua nhưng ở trường đời thì không phải vậy. Ở một số trường học người ta còn hủy bỏ những điểm rớt và cho bạn cơ hội để bạn giành điểm cao. Trong cuộc sống thực không bao giờ có chuyện như thế đâu.”
Hãy tự nhủ rằng bạn luôn có thể trở thành người đứng đầu, như vậy bạn sẽ có nhiều động lực hơn để phấn đấu cho sự nghiệp của mình.
8. “Cuộc sống không được chia thành những học kỳ. Bạn cũng chẳng có mùa hè để nghỉ ngơi và rất ít ông chủ nào quan tâm và giúp bạn tìm ra cơ hội này. Hãy tự làm điều mình muốn trong thời gian nhàn rỗi của bạn.”
Đừng luôn ngóng chờ các ngày nghỉ lễ, nếu không bạn sẽ bị tụt hậu so với đồng nghiệp của mình. Sự tụt hậu này đồng nghĩa với sự đào thải và thất nghiệp.
9. “Truyền hình không phải là cuộc sống thực. Trong cuộc sống, người ta phải biết rời khỏi quán cà phê giải trí để đi làm việc.”
Ai cũng thích xem phim truyền hình. Tuy nhiên, bạn không nên xem quá nhiều vì đó không phải là cuộc sống của bạn và tư tưởng của bạn sẽ bị chúng ảnh hưởng. Cuộc sống của bạn nên do bạn quyết định.

10. “Hãy hòa nhã với những kẻ dở hơi. Ai biết được ngày sau và khi đó bạn có thể phải làm việc cho một kẻ như vậy.”
Bạn nên hòa nhã với mọi người. Trong cuộc sống luôn xảy ra những điều bạn không muốn chút nào. Hãy cởi mở với sếp và đừng nói xấu sau lưng họ vì nó sẽ chẳng giúp ích gì cho bạn đâu.

Thứ Tư, 14 tháng 1, 2009

Lẩn thẩn đầu năm


Jan 14, 2009 12:14 PMPublicPageviews 1 0
LẨN THẨN ĐẦU NĂM
 
Bóc một tờ lịch
Một ngày ...một ngày ...lại một ngày
Bảy ngày trôi qua và thế là hết một tuần
Một tuần...một tuần...bốn tuần qua, lẻ thêm vài ngày
Thế là xong một tháng
Một tháng...hai tháng...mười hai tháng phi nhanh...
Thế là lại hết một năm
Hồi còn trẻ con, sao mà mình mong cho chóng hết năm đến thế ?
Nhưng còn đến nay thì...không biết mình còn được bóc bao nhiêu tờ lịch nữa đây
Cũng may mà không ai biết được chính xác là mình còn được bóc bao nhiêu tờ lịch nữa chứ không thì ...thật là khủng khiếp khi phải "lập trình" cho cuộc ra đi của chính mình!
Sống cho ra sống! Cháy hết mình!
Sao cho trước cuộc ra đi vĩnh viễn,
Không còn gì ân hận
Nếu có kiếp sau xin cũng tiếp tục được sống như kiếp này
Phải chăng đó là mới là người hạnh phúc nhất???

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2008

Chủ Nhật buồn...


Dec 22, 2008 3:21 AMPublicPageviews 1 0
CHỦ NHẬT BUỒN - BÀI CA GIẾT NGƯỜI

Có thể nào một bài hát làm cho người nghe nó phải chết không?

Nghe có vẻ phi lý, nhưng đó là sự thật đối với một bài hát mang tên là Szomorú Vasárnap - Chủ nhật buồn - Sombre Dimanche - Gloomy Sunday. "Chủ nhật buồn" là tên của một bài hát kể về một tình yêu đã mất. Đúng như tựa đề của nó, bài hát được viết vào một ngày Chúa Nhật thật ảm đạm của tháng 12 năm 1932 bởi nhà soạn nhạc người Hungry tên là Reszo Seress.

Reszo thường nằm cả ngày trong căn phòng của mình ở thủ đô Paris. Người phụ nữ anh yêu vừa cự tuyệt tình yêu của anh. Reszo luôn luôn tôn thờ tình yêu cao thượng của mình, vì vậy anh đã phải đau khổ thật nhiều khi tình yêu bị từ chối. Trong nỗi thất vọng, anh đã sáng tác ra bài hát sầu thảm nhất trong đời. Thi bài nhạc được hoàn thành, Reszo cảm thấy nhẹ nhàng hơn đôi chút trong lòng. Tuy nó không bù vào nỗi mất mát tình yêu to lớn kia, nhưng bài hát của anh ta thật hay - đủ hay để đượcc đưa vào dĩa nhạc thời bấy giờ.

Khi Reszo cố gắng bán "Gloomy Sunday", thoạt đầu anh đã gặp nhiều khó khăn khi tìm người tiêu thu.. Các nhà sản xuất dĩa nhạc cho rằng bài hát nghe rất lạ và quá buồn thảm để trở thành một dĩa nhạc có giá tri..
Một nhà sản xuất đã viết rằng: " Có cả một mối tuyệt vọng bị cưỡng ép thật kinh khủng trong bài hát ấy. Tôi không nghĩ rằng nó sẽ đem lại điều gì hay ho cho người nào nghe bài hát ấỵ" (There ‘s a sort of terrible compelling despair about it. I don't think it would do anyone anyone any good to hear a song like that.) Nhưng không vì thế mà Reszo ngừng cố gắng để tìm mối tiêu thu. Cuối cùng, anh ta đã tìm được 1 nhà sản xuất chịu phát hành nhạc của anh.

Bài hát được tung ra thị trường cũng là lúc nhiều sự việc lạ lùng bắt đầu xảy ra.

Một người đàn ông đang ngồi trong 1 quán café đông đúc tại Budapest đòi ban nhạc chơi bản "Gloomy Sundaỵ" Người đàn ông ngồi tại bàn ông ta vừa nhấp rượu champagne vừa lắng nghe bài nhạc. Khi bản nhạc chấm dứt, người đàn ông trả tiền, rời khỏi quán, và vẫy 1 chiếc xe taxi. Vừa ngồi vào trong xe, ông ta liền lôi ra 1 khẩu súng và tự kết liễu đời mình.
Vài ngày sau đó, một cô gái bán hàng thật trẻ đã tự treo cổ tại Berlin. Nằm phía dưới chân của cô gái là tờ nhạc của bài "Gloomy Sundaỵ"
Một cô thư ký xinh đẹp tại New York tự tử trong căn apartment bằng hơi ga đã để lại một mẩu giấy nhỏ xin yêu cầu bản nhạc "Gloomy Sunday" được chơi vào buổi lễ an táng cô.

Khắp thế giới, có nhiều bài tường trình về những cái chết liên quan đến bài hát ấy. Ca sĩ chết trong lúc hát. Người ta chết trong lúc nghe.
Cuối cùng thì công ty truyền thông Anh Quốc phải cấm hẳn bài "Gloomy Sunday" vào những buổi phát thanh thường lệ trên làn sóng. Công ty này không thể làm ngơ trước những lời phiền hà đến từ bài hát ấy.
Nhiều hệ thống viễn thông Hoa Kỳ cũng nhanh chóng làm giống vậy.

Mười lăm quốc gia khác đã đâm đơn kiện bài hát. Các luật sư quanh thế giới đã tranh luận rằng người soạn nhạc của bài hát có nên chịu trách nhiệm cho hàng loạt cái chết là hậu quả của sự sáng tạo của anh ta hay không. Nhưng khi các đài radio cố gắng hủy bỏ bài hát thì nó càng trở nên phổ biến hơn. Người ta còn cản thấy hào hứng hơn khi nghe bài hát "tự tử" này (suicide song).
Bài hát dường như ảnh hưởng đến mọi người không phân biệt gì đến tuổi tác hay tầng lớp.

Một người đàn ông 80 tuổi tự hủy diệt đời mình bằng cách nhảy từ cánh cửa sổ lầu bảy xuống trong khi bài nhạc đang hát.

Một cô gái 14 tuổi chết đuối khi trong tay còn cầm một bản copy của bài "Gloomy Sunday".
Một nạn nhân trẻ tuổi khác, một cậu bé sai vặt người Ý, đang đi ngang một người ăn xin trên lề đường đang hát bản nhạc "Gloomy Sunday" đột nhiên dừng lại, để chiếc xe đạp của cậu sang một bên, tiến dần đến chỗ người ăn xin và cho ông ta hết số tiền mà cậu đang có. Sau đó chẳng một lời nào, cậu bé đi đến một cây cầu gần đấy và tự nhảy xuống tìm lấy cái chết.

Báo chí lượm lặt hết tất cả những câu chuyện và gửi phóng viên đến phỏng vấn Reszo và hỏi anh ta nghĩ gì về điều ấy. Nhưng Reszo cũng bàng hoàng như bao người khác. Anh ta cũng chẳng hiểu vì sao bài hát của mình đã gây ra nhiều điều bất thường đến vậy.
Từ đó, người nghe nhạc dường như bị truyền nhiễm những điều bất lành theo sau bài nhạc bất cứ khi nào và nơi đâu khi bản nhạc được chơi lên.

Khi bài "Gloomy Sunday" trở thành một "top hit" trong tuần, Reszo đã viết một lá thư gửi cho người yêu cũ và xin thêm một cơ hội để nối lại duyên xưa.
Ngày hôm sau, người ta tìm thấy thi hài của cô gái trẻ đã chết vì uống thuốc quá liều lượng. Bên cạnh cô ta là một tờ giấy với nét chữ nghệch ngoạc trên ấy nhưng còn có thể đọc được. Ðó là tên của bài nhạc "Gloomy Sunday".

Ðến lúc này thì Reszo chẳng còn nghi ngờ gì về bài hát mang đầy tính nguyền rủa của chính mình. Lần đầu tiên trong đời, Reszo cố gắng thu hồi lại bài nhạc để nó khỏi bị lan ra nhiều thêm. Nhưng tất cả mọi nổ lực của anh đều không thành. Bài hát càng bị cấm, nó lại càng trở nên phổ biến hơn. Những bản copy lậu được bày bán trên đường phố như một loại trái cấm.
Trong mỗi quốc gia, số người chết lại càng gia tăng. Bài hát đã đem lại nhiều lời đồn đại chết người đến nỗi các nhạc sĩ không dám chơi bài ấy hay thậm chí các ca sĩ cũng sợ không dám hát.

Thời gian trôi qua. Chiến tranh thế giới lần thứ 2 bùng nổ và người ta cũng bắt đầu quên đi bài hát ấy. Dần dần, cơn sốt bài hát được lắng dịu xuống.

Vào thời điểm này Cơ Quan Truyền Thông Anh Quốc quyết định nới lỏng lệnh cấm bài hát. Ðài BBC cho phát thanh "Gloomy Sunday" trên làn sóng điện, nhưng bấy giờ bài nhạc chỉ còn là một hợp tấu khúc (orchestral piece).

Từ ấy bài hát được sửa lại theo lối hoà âm hợp khúc này và lời của bài hát cũng được sửa lại theo.
Có một lần, version mới này được phát ra và lặp đi lặp lại hàng giờ trong một căn apartment nhỏ. Người cảnh sát đi tuần gần đấy cứ nghe mãi một bài hát và lấy làm la. Tiếng âm nhạc phát ra từ cánh cửa sổ của một căn apartment trên con phố mà người cảnh sát tuần tiểu. Cảm thấy kỳ lạ vì ai lại có thể nghe mãi một bài cứ hát đi hát lại mãi thật nhiều lần mà không ngừng nghỉ, người cảnh sát cuối cùng quyết định điều tra. Khi viên cảnh sát bước vào căn nhà, "Gloomy Sunday" đang được phát ra trên dàn máy hát xoay tròn tự động. Thi thể của một thiếu phụ đang nằm cạnh chiếc bàn nơi để chiếc máy hát đang chạy. Người thiếu phụ đã chết với một liều thuốc ngủ cực mạnh.

Ðây mới chỉ là một bắt đầu của hàng loạt cuộc tự tử khác nối tiếp. Một lần nữa, Cơ Quan Truyền Thông Anh Quốc phải ra cấm lệnh đối với bài hát.
Giờ đây thì Reszo Seress đã trở thành một người luôn bị ám ảnh bởi những cái chết do bài hát của anh ta gây nên.
Có hơn 100 người chết sau khi nghe bài hát "Gloomy Sunday". Bài hát vẫn có thể được nghe từ thời này sang thời khác.

Gần đây, số tường trình về những cái chết liên quan đến bài hát ấy không còn nữa. Có lẽ lời nguyền năm xưa đã hết linh nghiệm chăng? Có thể là vậy. Nhưng nếu bạn đang ở trong một quán bar nào đó và khi nghe người disc jockey bảo rằng bài nhạc cũ kỳ lạ "Gloomy Sunday" sắp được chơi, tôi thành thật khuyên bạn nên bước ra ngoài và tham gia những trò chơi khác thì tốt hơn.

Lời tiếng Hung ga ry

Szomorú vasárnap / Száz fehér virággal / Vártalak kedvesem / Templomi imával. / Álmokat kergetõ / Vasárnap délelõtt, / Bánatom hintaja / Nélküled visszajött. / Azóta szomorú / Mindig a vasárnap, / Könny csak az italom, / Kenyerem a bánat. / Szomorú vasárnap…
Utolsó vasárnap / Kedvesem gyere el, / Pap is lesz, koporsó, / Ravatal, gyászlepel. / Akkor is virág vár, / Virág és - koporsó. / Virágos fák alatt / Utam az utolsó. / Nyitva lesz szemem, hogy / Még egyszer lássalak. / Ne féj a szememtõl, / Holtan is áldalak... / Utolsó vasárnap…
Tạm dịch :

Chủ nhật buồn / Mùa thu, lá rụng. Trên trái đất này không còn nữa tình yêu, gió thét gào và tuôn bầu lệ thảm, con tim anh không còn mong đợi mùa Xuân. Nước mắt đau thương là vô ích, con người không còn nữa trái tim, họ đều chua chát và độc ác.Tình yêu đã chết !
Thế giới đang lao về ngày tận thế, hy vọng trở thành vô nghĩa. Thành phố tan hoang dưới khúc nhạc của đại bác, những cánh đồng thắm đỏ máu người, đường sá chất đầy xác chết, đây đã là giờ cầu nguyện cuối cùng của tôi.
Chúa ơi, loài người là những kẻ tội lỗi, họ đã phạm phải biết bao sai lầm. Thế giới đã chết.





Mời các bạn đủ dũng cảm nghe bài ca theo link sau đây: người sưu tầm không chịu trách nhiệm về những hậu quả có thể xẩy ra.
Nhưng tốt nhất khuyên bạn chỉ nên biết là đã có một bài ca như vậy chứ đừng bao giờ nghe nó.




http://www.youtube.com/watch?v=HAzJ_7CeWbc&feature=related

Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2008

HAPPY BIRTHDAY TO ME!!!


Dec 12, 2008 10:46 PMPublicPageviews 4 0
HAPPY BIRTHDAY! HAPPY BIRTHDAY!
 
Today December the 12th is a Great Day – at least for me Victor Tanason –
This morning the weather in Hanoi is ideal!
The sky is blue, the sun is shining but not heating… a splendid early winter day in Hanoi.

The young people are always thinking and hoping about their future…Adult people are too busy with their present daily life, so they have no more time to think about neither the coming future nor the past time! And at last, for the old people they spend all their time to remind their souvenirs in the past (even most of these souvenirs were not very sweet!)

But still exist some people – in fact, not much – who are busy, even too busy, with their present activities which still are useful and needed for their relatives and their fellows…at the same time, always remind proudly their glorious past time, and also firmly truth on their bright future…


WHO ARE THEY?

A worthy representative of this special human class is here: your humble friend Victor Tanason for serving you!


FORWARD! TANASON VICTOR!

Forward smiling on the illimited long way of human life when your heart is still beating!



Mes amis,
La vie est belle
Malgré les peines
Qui nous enchainent
Âmes claires
Voix légères
Sans un sous au fond de l’escarcelle

La vie est belle
Belle toujours!